"Yêu anh chàng quá phóng khoán chuyện tiền nong, tôi cũng thấy lo" - Ảnh minh họa: từ Flickr Hóa ra việc "xử sự" với tiền bạc thế nào cũng có thể khiến bạn mất điểm hay ghi điểm với ý trung nhân, đặc biệt trong những mối tình sinh viên khi hồ hết người trong cuộc còn trông đợi vào sự tương trợ của gia đình. Tuổi Trẻ Onlinemời bạn đọc theo dõi quan điểm sau và cùng nối bàn thảo về chủ đề này. >>Tình phí “cưa” đôi! Đọc tâm sự của bạn Trần Hoa trong bài viết Chàng ơi sòng phẳng làm chi? , tôi lại nghĩ đến chuyện của mình. Thật là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, có bạn trai chi li quá cũng khổ mà bạn trai khoáng đạt quá cũng chẳng yên tâm gì. Tôi đang là sinh viên năm cuối Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM. Xa nhà lên TP.HCM học đại học đã ba năm, vốn tính tự lập từ nhỏ, ba mẹ cũng không khá giả gì nên từ năm nhất tôi đã tự đi làm để trang trải học phí. Tôi quen anh được hai năm. Anh học không cao nhưng nghề nghiệp ổn định. Hiện anh nằm trong số những thợ lành nghề nhất của một xưởng đúc nhôm. Tôi vốn không thích những người bần tiện nên khi gặp một người rộng rãi như anh, ban đầu tôi cảm thấy rất hợp với mình. Cũng như những cặp đôi khác, chúng tôi thường hay đi chơi và mua sắm. Tôi cũng đi làm thêm nhưng do phải đóng học phí và trang trải nhiều thứ nên chẳng dư giả gì. Vậy là lần nào đi chơi anh cũng chi trả hết. Tôi vừa mang bóp ra định trả thứ gì là anh cất liền vào balô cho tôi. Anh còn bỏ thêm tiền vào cặp tôi nữa. Tôi không có sở thích đi mua sắm nên áo quần, đồ dùng của tôi không nhiều, thế là hằng tuần anh lôi tôi đi siêu thị mua đồ, mua mỹ phẩm. Tất thảy đều là tiền của anh. Anh nói con gái phải có thói quen trang điểm và mua sắm. Tôi không chịu, anh buồn đến mấy ngày. Tôi nạm cự lại thì anh đùa: “Bây giờ em đi học vậy thôi, nay mai em mà ra trường làm tháng mấy chục triệu đồng, lúc đấy em có xin tiền anh cũng không cho em nổi đâu”. Những lần đi ăn chung với nhóm bạn của tôi, khi ra về anh giành trả tiền hết làm đứa nào đứa nấy ngờ ngạc, vì đều là sinh viên nên khi đi ăn chúng tôi có thói quen chia tiền đều ra để trả và gọi đó là ăn “kiểu Mỹ”. Anh nói: “Tụi em là sinh viên nên anh trả có sao đâu?”. Dần dần tôi hiểu ra vì anh là người miền Tây nên tính hạnh phóng khoáng, có bao nhiêu tiền là ăn hết, không chịu để dành hay hà tiện. Ăn gì anh cũng mua những thứ ngon để ăn, còn chút tiền dư nào cũng xài cho hết. Một tháng anh kiếm được khoảng 10 triệu đồng, vậy mà đi làm bao nhiêu năm mỗi khi tết đến anh chỉ gửi về cho mẹ vài triệu dù anh rất thương mẹ ở quê nặng nhọc. Có một thân một mình mà anh không tần tiện được đồng nào. Anh ở chung phòng trọ với hai người bạn. Giá phòng 1 triệu đồng/tháng thì riêng anh nhận trả 500.000 đồng và chịu hết tiền điện nước. Anh nói vì bạn anh làm không được nhiều tiền nên anh trợ giúp họ vậy. Tôi từ từ dạy dỗ anh tùng tiệm. Tôi định cùng anh đi làm thẻ nhà băng và gửi tiền hằng tháng nhưng anh một mực tài khoản đó phải đứng tên tôi. Anh viện lý do không thích rắc rối với những thủ tục ở ngân hàng. Thật sự quen nhau hai năm cũng vì hiểu con người anh chất phác, thiệt thà và tốt bụng nên tôi yêu anh. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày chia tay với anh. Nhưng anh cứ vì tôi mà chi tiền nên tôi thấy rất áy náy. Người ta cũng thường nói tình ái chưa biết trước được điều gì. Nếu lỡ phải chia tay thì thật sự rất khó xử cho tôi. Hơn thế nữa anh lại không lo dành dụm, kiệm ước mà cứ tiêu pha hoang, tôi không biết cuộc sống mai sau của tôi và anh sẽ ra sao. Dù tôi đã khuyên anh rất nhiều lần nhưng thay đổi nếp, nghĩ suy của một người sao mà khó đến thế? LÊ LOAN
|
Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013
Chàng "keo" cập nhật phải mừng, chàng "vung" mới lo
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét