1. Câu hỏi ấy đã được đặt ra khi Cristiano Ronaldo sang Real Madrid vào năm 2009, nửa năm sau khi đoạt Quả bóng Vàng châu Âu. Câu hỏi ấy cũng đã được đặt ra khi David Beckham rời Old Trafford năm 2003, thời điểm mà tăm tiếng của anh đem lại giá trị thương mại đồ sộ cho M.U. Becks còn là một trong những thành viên của thế hệ 1992 đã đưa M.U đến cú ăn ba lịch sử năm 1999, một CĐV áo đỏ từ bé, một phần máu thịt của CLB này. Nhưng thời kì cho thấy rằng trả lời câu hỏi ấy là một việc bất nghĩa. Rời M.U, Beckham đã “bỏ lỡ” 5 chức quán quân Premier League và 1 Champions League. Không Ronaldo, M.U vẫn đoạt 2 chức quán quân Anh trong 3 năm, và tại Champions League mùa trước, Madrid của Ronaldo đã vượt qua M.U ở vòng 1/8, nhưng trong một trận cầu đầy tranh biện và bị cho là có sự thiên tư của trọng tài. Các ngôi sao không làm nên M.U, dù có thời điểm này hay thời khắc khác, họ tạo cảm giác không thể bị thay thế. M.U cũng bán họ mà gần như không cần chuẩn bị phương án thay thế. Sir Alex Ferguson đã dùng Ole Solskjaer ở cánh phải trong thời kì đày Becks trên ghế dự bị, trước đưa tống anh này khỏi M.U. Sir Alex bỏ luôn vị trí của Ronaldo, sau khi cầu thủ người Bồ rời Old Trafford, và thay bằng một hệ thống hài hòa, giàu tính tập thể hơn. Chia tay một ngôi sao không phải là điều có thể khiến M.U bối rối. Họ làm nên những ngôi sao, chứ không dựa dẫm vào họ. 2. Đó vốn không phải đội bóng của những siêu sao. M.U cũng giống như Bayern Munich ở Đức, không có cầu thủ thuộc hàng phi phàm, và có lẽ họ cũng không cần một người như thế. Đội hình đoạt cú ăn ba của họ năm 1999 là một tập thể mạnh, nhưng không có ngôi sao hàng đầu (như Zidane của Juventus năm ấy chả hạn). Mùa trước, Robin van Persie là cầu thủ làm bàn tốt nhất của họ (26 bàn ở Premier League và 30 bàn trên mọi mặt trận), nhưng gọi anh là ngôi sao thì không phải. Trung phong người Hà Lan vẫn phải ngồi dự bị, ngay cả khi anh không xuống phong độ, và đó đơn thuần là một quyết định chiến thuật. M.U đã thành công với rất nhiều vị trí bị khiếm khuyết trong một thời kì dài. Họ đã vật lộn với bài toán thủ môn trong nhiều năm sau khi Peter Schmeichel rời đội, hoang mang với vị trí thủ lĩnh hàng phòng thủ khi Rio Ferdinand đã lớn tuổi và Nemanja Vidic chấn thương quá nhiều, và đi tìm mãi không ra một tiền vệ giữ nhịp thay thế Paul Schole. Họ đã từng sử dụng Michael Carrick, vốn chỉ được coi là một tiền vệ giữ nhịp dạng khá ở châu Âu, trong 5-6 năm qua, mà vẫn chơi tốt và thành công. Ngay cả Wayne Rooney, từng tịt ngòi trong một thời gian dài và thậm chí chơi tệ, vẫn được trọng dụng và sau đó lấy lại phong thái. 3. Những đích rầm rĩ như Gareth Bale, Falcao và Fabregas không phải là truyền thống của M.U (họ thậm chí đã từng thất bại với một hợp đồng đình đám là Juan Veron). Đội bóng này không được tạo ra bởi những chất liệu đắt tiền, không cần tiếng tăm phù phiếm. Họ cần sự phù hợp, và hiệu quả. Không ngôi sao nào đứng trên đội bóng. Rooney có thể đã từng cảm thấy mình là ngôi sao. Sir Alex cũng đã từng tăng lương chỉ để giữ chân, và các CĐV cũng đã từng thứ lỗi cho anh. Nhưng Rooney chưa phải một siêu sao, như Messi hay Ronaldo. Và ngay cả khi có là siêu sao, thì đó cũng không phải là điều M.U cần. Đó có nhẽ là lý do M.U chọn David Moyes, sau khi “ngôi sao” lớn nhất là Sir Alex rời đội. Và nếu ông Moyes bán Rooney, các CĐV M.U có lẽ cũng chẳng có lý do gì phải than khóc. Đơn giản là M.U đang làm đúng những gì đã tạo nên thành công của họ. Phạm An |
Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013
Góc nhìn: M.U không cần người hàng ngày siêu phàm
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét