Trái hẳn với thái độ rụt rè, e sợ khi nói về giới tính thật của mình như một số người đồng tính khác, gặp chúng tôi ông sẵn sàng chia sẻ một cách công khai về bản thân, về cuộc đời và về hàng chục cuộc tình trái ngang mà ông từng trải qua.
Tôi không bao giờ nghĩ rằng, trước mặt mình là một người đàn ông đã 74 tuổi. Bởi lẽ trong cách ăn mặc, trong giọng nói xem ra ông còn trẻ lắm! Ông vận chiếc áo trắng lạ được là kỹ, mái tóc đốm bạc chải gel bóng láng, lịch sự.
 | | Ông Vũ Trọng Hùng với người yêu tại căn gác trọ |
“Đồng tính” vì thù hận đàn bà Trước đây, ông ở đường Phan Huy Chú nhưng vì một số lý do nên ông chuyển về Mỹ Đình (Từ Liêm, Hà Nội) thuê nhà sống. Không phải ngẫu nhiên, người đàn ông ấy có thứ tình cảm đặc biệt với những người đồng giới. Ông sinh ra trong một gia đình có 5 anh em, quê gốc ở Thanh Oai, Hà Nội. Hồi còn thanh niên trẻ trai ông cũng từng đem lòng yêu một cô gái hàng xóm. Tình ái và sự rung động lần trước nhất trong đời những tưởng sẽ đơm hoa kết trái bằng một kết thúc có hậu nhưng rồi họ chia tay. Chê nhà ông nghèo, gia đình cô gái đã gả cô cho một người đàn ông khác có chức sắc trong xã hội.
Ông kể: “Ngày đấy tôi có cái xe đạp oách và qua lắm, cứ thứ bảy cuối tuần là ăn mặc rất diện, áo màu xanh, túi để bao thuốc lá thủ đô và tờ tiền 10.000 đồng vào túi ngực chở người tình đi chơi. Thế rồi chỉ vì gia đình không ưng ý nên chúng tôi phải chia tay. Tôi buồn chán và thất vọng trong một thời kì dài”. Mối đầu đuôi tan vỡ mau chóng, ông thẩn thờ như mất hồn.
Người nhà ông sợ con cứ nghĩ vậy mà sẽ hóa điên dại. Bà cụ mai dong ông cho một người con gái xã bên. Không tình cảm, những ký ức với ý trung nhân cũ vẫn chưa thể nguôi ngoai nhưng ông “đánh liều” nhận lời lấy vợ. Ông nghĩ, có thể lập gia đình rồi sẽ quên được mối ngọn ngành và sẽ vun vén hạnh phúc trăm năm với người mới, phần vì thương ba má già mỏi mòn chờ cho đứa con trai yên bề gia thất.
Năm 1970 ông thành hôn. Cuộc sống hôn nhân với người đàn bà không chút mảy may rung động ấy cũng cho ông những ngày tháng hạnh phúc. Ông mở lòng mình, san sớt và đón nhận tình người ấy dành cho. Mấy tháng sau, vợ ông có bầu. Hạnh phúc như tăng lên gấp bội. Ông sắp đặt cho vợ con sang Pháp định cư để có được điều kiện sống tốt nhất, phần mình sẽ sang sau vì ở lại coi sóc, phụng dưỡng lúc bố ốm đau. Khi bố mất, ông chuẩn bị vượt biên đoàn tụ cùng gia đình thì bị bại lộ. Ông bị quản thúc 2 tháng tại Hải Phòng. Sau đó được tại ngoại.
Những ngày tháng vợ bên Pháp ông vẫn ngay gửi thư, gọi điện để liên lạc. Thế rồi bẵng đi một thời gian, ông không thấy phía bên kia trả lời nữa, mọi thông báo đều bặt vô âm tín. Sự mòn mỏi, chờ và hy vọng là những cảm giác lúc nào cũng túc trực, hiện hữu trong ông. Qua một người họ hàng, ông được biết, người nữ giới ông coi là bến đỗ rút cục trong thế cục đã phụ bạc ông và sang Canada sống với người khác”. Thảy hy vọng, tình ái và cả niềm tin như sụp đổ.
Ông ngã khụy và ốm một thời kì dài. Những ngày sau đó, có biết bao cô gái vây quanh nhưng ông không có cảm giác với bất kỳ ai cả. Ông bảo: “Tôi như vô cảm trước đàn bà, tôi không có chút rung động gì thêm với họ. Mặc dầu nhiều người rất trẻ, rất xinh nhưng tôi làm lơ. Họ bảo tôi kiêu, tôi khinh người. Nhưng không phải. Tôi căm hờn phụ nữ từ khi lỡ làng với hai người phụ nữ”. Ông Hùng chuyển sang yêu, “quan hệ” với những người cùng giới từ những năm bắt đầu sang tuổi tứ tuần.
Những mối tình dang dở Ông lần sờ vào trong góc tủ rồi mang ra “khoe” với chúng tôi cả một cuốn sổ da dày cộp, bên trong là vớ ảnh chụp kỷ niệm của ông với những “mối tình cũ”. Ông lấy chiếc khăn mùi xoa lau nhẹ từng tấm rồi xuýt xoa: “Mỗi lần có khách đến, tôi chỉ muốn đem ra để được chuyện trò về những “đứa con nuôi” này, chúng nó đẹp trai lắm, toàn trai “xịn” đấy”. Dù chung sống và có “quan hệ” với nhau nhưng ông Hùng và các bạn tình trẻ không xưng hô theo kiểu “vợ - chồng”, hay “anh - em” mà thường gọi nhau là “bố - con”. Ông vẫn coi đó vừa là người thương, vừa là con nuôi đặc biệt của mình. Ông cười tự hào: “tất những đứa con nuôi của tôi, đứa nào cũng cao to, tư thế lắm.
Ông giở bức ảnh chụp chung với người đàn ông tên Kỳ ở Hải Phòng rồi tâm tình. Đó là người trước nhất ông chung sống và cũng là người lâu nhất sống với ông. Ông và Kỳ quen nhau khi anh này bỡ ngỡ bước vào năm trước tiên của giảng đường đại học. Ông đã đón người tình trẻ về nhà riêng sống và nuôi ăn, ở, học suốt 5 năm trời. Ra trường 2 năm, ông còn thu xếp việc làm ổn định cho Kỳ. Trong 7 năm yêu nhau, hai người cũng có về thăm quê của Kỳ rất nhiều lần nhưng mọi người không ai nghi ngờ.
Ngày Kỳ tổ chức đám cưới, ông cũng xin bố mẹ “nhân tình” được lo một phần kinh tế. Họ hàng, thôn trang xuýt xoa: “Tốt phúc cho thằng Kỳ có ông bố nuôi phong thái, tốt bụng và nhiệt tình đến thế: Là cán bộ ngành xây dựng bận trăm công nghìn việc nhưng ông bỏ ra cả tuần trời để cùng gia đình Kỳ thu xếp, chuẩn bị cho cưới xin. Không ai biết mối quan hệ đích thực của hai người. Ông dừng lại rất kỹ khi xem tấm ảnh chụp trong ngày cưới của Kỳ. Ông bùi ngùi: “Ngày Kỳ cưới, tôi cũng buồn lắm, đứng cạnh nhưng lòng đau quặn thắt. Mọi thứ rồi cũng sẽ phải đến, tôi tự nguyện cho Kỳ rời bỏ tôi và chỉ cầu chúc cho “con nuôi” được hạnh phúc”.
Chia tay với “mối tình trước nhất”, ông lại quen cậu sinh viên tên Phúc, quê ở Nam Định, học Đại học thể dục thể thao. Từ những lần thi đấu bóng bàn với nhau, ông đem lòng cảm mến, mến mộ và thầm thương trộm nhớ Phúc. Rồi ông bày tỏ và cũng được ý trung nhân đáp lại. Mối tình này qua trong vòng 4 năm, cũng có yêu, ghét giận dỗi như sao đôi trai gái yêu nhau khác. Thế rồi, học xong đại học, Phúc ra trường và cũng chia tay “bố nuôi” để đi lập gia đình.
Mối tình thứ hai cũng đắng cay trôi qua, ông Hùng lại lao vào vòng xoáy những cuộc vui và có thêm các cuộc tình với nhiều chàng trai khác. “Tôi từng yêu một cậu là bộ đội đang đóng quân ở khu vực Ba Vì - Sơn Tây. Vì cảnh ngộ không cho phép nên chúng tôi chỉ yêu nhau được hơn 1 năm. Hiện dù đã chia tay nhưng tôi và cậu ấy vẫn giữ liên lạc với nhau”. Những mối tình tiếp theo cũng theo gót ra đi, những bồ của ông sau khi ra trường, có việc làm ổn định cũng đi khắp nơi: người thì về quê sinh sống, người lang bạt kì hồ các miền rồi họ xây dựng gia đình và có con cái, ít gặp gỡ, giao thông lại với ông.
Có những khoảng thời gian ông nuôi trong nhà tới 7 người thanh niên đều là sinh viên đại học. Tôi hỏi, sống như thế có bất tiện lắm không khi phải chung đụng về xác thịt, về điều kiện sống. Ông không ngần ngại trải lòng với chúng tôi về quờ những gì can dự đến cuộc sống, đến chuyện “chăn gối” của ông với người yêu khi ấy.
 | | 74 tuổi nhưng ông Hùng vẫn còn trẻ |
Có những khi mấy bố con ngồi xúm lại tâm sự, các “con” ông rủ rỉ với bố Hùng rằng: “Chúng con quý và “chiều bố” thì chúng con làm thế, chứ thực ra là chúng con không thích lắm”. Từ đợt đấy, trước khi ngỏ lời “quan hệ”, ông thường hỏi ý kiến trước nếu không người yêu không đồng ý, không có hứng thú thì ông thôi không nề nữa. Ông bảo: “Họ không muốn thì mình phải trọng họ”. Việc “quan hệ” thường là tại ngôi nhà của ông, nhưng cũng có khi ông đi xe vài chục cây số đến tận nhà “tình nhân” đón rồi đưa đến một nơi khác “quan hệ” để tìm cảm giác lạ. Ông Hùng cho biết, vì tuổi đã cao nên ông chủ động không quan hệ tình dục nữa để gìn giữ sức khỏe: “Trong quan hệ với bạn tình tôi cũng sống điều độ. Nhưng Bây giờ già rồi, tôi không tiếp kiến yêu đương nữa để đảm bảo sức khỏe”.
“Tôi sống ít khi biết buồn” Ông Hùng hiện đang sinh hoạt trong một tổ chức của những người đồng tính nam và làm hợp tác viên cho vài dự án với mục đích tuyên truyền phòng tránh HIV cho những người đồng tính nam. Công việc của ông là giám sát công việc tuyên truyền các bạn trong đội tình nguyện, mỗi tối ông có nhiệm vụ đến các địa điểm mà giới đồng tính hay tới lui để rà soát việc tuyên truyền cho người đồng tính. Ông bảo: Do chưa được chấp thuận nên những người đồng giới thường quan hệ dấm dúi, dễ bị lây HIV, nhóm tình nguyện đi đến những địa điểm nhiều người đồng tính để phát bao cao su, hướng dẫn họ phòng tránh bệnh.
Ở cái tuổi thất thập lai hy nhưng nhìn ông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi. Qua sao mối tình nhưng cho đến giờ phút này ông vẫn sống đơn chiếc trong căn gác trọ nhưng không vì vậy mà ông buồn, tủi. Ông bảo: “Tôi luôn tìm đến cho bản thân mình những niềm vui mới, tôi đi hát hò ở những quán karaoke, nhạc sống để phục vụ cho các bạn trẻ. Ở đó tôi tìm được tuổi xanh của tôi, tìm được cả sự xuân sắc”.
Tư Linh
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét